Ta có gì đâu để đợi chờ
Chẳng còn chi nữa chút mộng mơ
Mưa trùm thế thái mờ xa vắng
Lòng đã lạnh tanh dạ hững hờ
Có nói cho nhiều cũng thế thôi
Dẫu gì chỉ chót lưỡi đầu môi
Gió kia cuốn hết lời trăng gió
Tim đã rỗng không chẳng bồi hồi
Nhớ làm chi nữa chuyện tình yêu
Xóa khỏi tâm tư những buổi chiều
Mây xám buồn quanh vùi ký ức
Tình đứt dây tơ tựa cánh diều
Thôi thế từ đây hẹn với lòng
Đâu còn chăng nữa để trông mong
Con thuyền ân ái giờ không bến
Lạc lối lênh đênh ở giữa dòng