Thursday, February 13, 2014

Valentine

Ta đem một nhánh hoa vàng
Cánh thời héo úa phai tàn sắc hương
Gói trong giấy báo bình thường
Tặng người tôi đã hết thương mến rồi
Còn lời chót lưỡi đầu môi
Giũ tay phất áo xong rồi chuyện xưa
Lời em nói chỉ là đùa
Thoảng qua như gió nhẹ lùa vườn không
Bờ môi kia đã hết nồng
Tặng gì ăn nhé cho hồng chút thêm
Sô cô la đã ướt mềm
Chảy be chảy bét dính trên giấy này
Cầm vào dính bết ra tay
Vừa ăn vừa mút cả ngày chắc luôn
Ăn vào sẽ hết nỗi buồn
Lời thương lời nhớ lại tuôn dài dài
Lại lọt vào lỗ tai ai...